Status
Tuesday, June 2, 2009
Saturday, May 23, 2009
Đấu trí .
Hình như ông trời đang thử thách lòng kiên nhẫn của mình!!
........
-Được! (chỉ ngón tay lên trời) Đã vậy thì tui sẽ chiến đấu với ông tới cùng!
***
Có những thứ vô hình nhưng lại rất quan trọng với mình. Không thể để mất đi ! Đôi khi, để đạt được mục đích nào đó mà phải đánh đổi thì ....khoan đã, mình phải xem lại điều đó có đáng không!
Trong cuộc chiến, nếu cần phải thí Tốt thì nên thí. Nhưng cuộc chiến cuộc đời đến hồi quyết định thì xung quanh chẳng còn nhiều con Tốt để thí !!
Được rồi, hãy để tất cả lên cùng 1 bàn cờ và ... xem nhé. Đến lúc này, đằng sau mỗi bước đi không có nhiều sự lựa chọn nữa. Sự mất mát luôn có thể xảy ra . Nhưng đâu có nghĩa là không thể tránh? Chẳng phải mình đang làm chủ sao?
-Mình không muốn vì một điều gì mà phá vỡ khoảng trời riêng và bất khả xâm phạm mà mẹ con mình có được. Ngay lúc này và trong vòng 5 năm tới!
Phải đối mặt để đạt được mục đích. Những vẫn phải đảm bảo rằng hai mẹ con mình an toàn, và bình yên trong thế giới riêng. Không hề dễ dàng!
Ván cờ cuộc đời! Được rồi, Đánh nhé!
***
Thursday, May 7, 2009
Tản mạn một mình
Đã lâu lắm rồi mình mới lại có dịp thảnh thơi để ngồi đây. Nơi mình tận hưởng cảm giác yên bình, dòng nhạc nhẹ, những bài hát đầy triết lý của Trịnh. Những bài hát mang đầy sự êm ả, yên bình của Hà Nội. Quán Vô Thường - Nay đã đổi thành Cõi Xưa .
Mình chẳng hiểu sao mình lại thích những nơi như thế này, không gian cổ, mộc mạc, không gian êm dịu làm cho con người ta như cách ly với cái thế giới bề bộn , náo nhiệt . Mình thích ánh nến giữa ban ngày trong góc quán. Mình thích tất cả các bức tranh làm bằng đất ( thật tình mình cũng không chắc là mình đúng về điều này, để hỏi lại) . Mình thích màu của từng viên gạch thẻ nguyên sơ hầu như là quyết định cho cái hồn của quán. Mình thích mái ngói cũ . Những lẳng hoa lan , hoa dại được treo ( hay trồng) trên những bức tường gạch. Mình thích những ngọn đèn lồng thô sơ , cũ kỹ. Mình thích những bức tượng , gốm sứ , những bộ ấm trà theo phong cách cổ .... Và một dòng nhạc bất di bất dịch ở quán này. Mỗi lần đến đây đều để lại một tâm trạng. ( Hay nói đúng hơn mỗi khi tâm trạng thì hay đến đây) . Dễ nhìn xuyên thấu hơn, dễ thấy chính mình hơn. Cái quán này dù là Vô Thường hay Cõi Xưa thì đều đã nói lên được ý nghĩa của nó, cho những ai đến đây, ít nhất là cho mình. Mình đã cần đến nó như ý nghĩa của hai cái tên mà nó có.
Con người làm nên tính cách hoặc ngược lại. Có lẽ muôn đời mình vẫn là mình. Một Mai Thanh luôn sống bằng những hoài niệm. Hoài niệm về cuộc đời mình, quá khứ mình. Một Mai Thanh bất di bất dịch trong từng sở thích thời trang. Trong cách sống, trong từng suy nghĩ , trong hành động và trong từng lời nói!
Mình ước gì mình có thể thay đổi một chút về thời trang, về màu sắc. Dù đôi lúc mình thấy mình thật cũ kỹ trong những trang phục Trắng, Đen . Nhưng lại không thể khoác lên mình những màu tươi hơn , sống động hơn. Vì những khi ấy mình như thấy mình không phải là mình!!
Mình cũng chỉ có thể mãi là mình. Khi không một lần chăm chút , hay tốt hơn với làn da dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời.
Mình có thể thay đổi mọi thứ xung quanh mình để phù hợp với con người, với hoàn cảnh , nhưng với cách thể hiện thô sơ, bên trong lẫn bên ngoài của bản thân, mình luôn muốn mọi người chấp nhận mình như vốn dĩ là mình. Đẹp hay xấu, thô kệch hay dịu dàng. Nó là mình...từ khi mình được sinh ra, được cuộc đời rèn dũa!




