Status

Một góc riêng của tôi !

Sunday, June 14, 2009

Chú gà con

Nụ cười thiên thần của con là hạnh phúc của mẹ.
Gà con Friso

Con rất thích bộ đồ hóa trang này


Và mặc suốt dù trời trưa nắng nóng!!


Gà con lang thang



Saturday, June 13, 2009

Không dám đặt tên cho một sự mơ hồ.




Một buổi chiều...

Một vài suy nghĩ...bỗng trở nên mơ hồ. Đâu là sự thật?

Không thể gọi bằng tên cho một lời nói, cho một suy nghĩ, cho một cử chỉ. Bởi vì có một giới hạn không thể vượt qua, không thể lập lại.

Một bức tường kiên cố đã xây lên bằng đau thương, tủi nhục, bằng những tháng năm khắc khoải. Không thể xóa đi bởi một sự mơ hồ.

Đã có rất nhiều câu hỏi không lời giải đáp. Đã có nhiều niềm tin bị sụp đổ . Đã có những đớn đau đến tận cùng tuyệt vọng. Nay chúng không thể đánh tan bởi một sự mơ hồ.

Đâu mới là bản chất ?


Vấn đề ở nơi bản thân ta. Tự nhủ lòng, phải nghị lực hơn nữa.


Ps: Đừng đoán già đoán non. Không ai hiểu được đâu, đừng cố hiểu khi đọc mấy chữ này nhé!

Wednesday, June 10, 2009

Hai mẹ con cãi nhau nữa rồi




Hôm qua cô giáo của Ti mách với mẹ là con nói chuyện nhiều trong lớp. Khi học cũng nói chuyện, cô giáo kêu đọc chữ thì không chịu đọc. Kêu mãi thì con đọc vài lần rồi xoay qua bạn nói chuyện!! Khi ăn cũng nói chuyện. Và giờ ngủ cũng nói chuyện, nói chung, là con nói chuyện không ngơi nghỉ !!


Vì chuyện này mà tối qua hai mẹ con mình cãi nhau. Mẹ nói con đừng nói chuyện trong lớp nữa, cô sẽ phạt. Vậy mà con không chịu hiểu ý mẹ tí nào. Thiệt tình, con lớn rồi, mẹ bắt đầu phải mệt rồi đây. Dạo này hai mẹ con cãi nhau suốt.


Tuesday, June 2, 2009

Được yêu chưa hẳn là hạnh phúc trọn vẹn.



Mình không bao giờ đầu hàng khó khăn. Cuộc đời càng cố vùi dập thì càng ngẩng cao đầu. Thì há gì khó khăn hôm nay làm mình nhụt chí !!


Số phận thế nào thì đều là do mình mà. Cuộc đời tươi đẹp hoàn hảo tự nhiên mà có thì ít người được hưởng. Phần đông còn lại đều phải tự thân vận động cả. Phải có cố gắng thì mới có thành công. Vừa muốn thành công, vừa không muốn mất gì thì quả là bài toán khó. Có cho đi thì mới nhận lại. Mình cũng hiểu là vậy. Nhưng giá như mình xem nhẹ mọi thứ khác để đạt được kết quả như mong muốn thì mình không phải nghĩ nhiều thế này.

Điều mình lo sợ vướng vào nhất chính là .....mình chết lần chết mòn vì buộc phải sống nghịch với chính trái tim mình.


Nếu phải bỏ đi điều mình yêu thích thì còn nhẫn tâm làm được. Chớ nếu phải ép mình vì người không thích thì ...quả là khó hơn hái sao trên trời!! Chẳng biết mình cố gắng được bao lâu? Nếu sống bạc bẽo và phủi đi tình nghĩa người ta thì cũng không được. Mình không thể mắc phải sai lầm như thế lần nữa. Không làm được!
Thèm lắm một bờ vai để mình có thể tựa đầu tin cậy, để cho con tim không còn thấy mõi mệt!
Bờ vai mình đang có thật sự có thể tin cậy được nhưng ....tim mệt lắm, héo hon lắm lắm!!


Thời gian có là phép màu nữa không........zị ?

Ai cha, ai cha, Cố lên!