Status
Một góc riêng của tôi !
Tuesday, June 16, 2009
Sáng nay sửa soạn đồ đạc chở con đi học mà tâm trạng không vui nên mình nghĩ chắc sẽ đi đâu đó chớ không về nhà ngay. Thế là chuẩn bị ít đồ bỏ vào ba lô, laptop và ...bộ đồ bơi !
Chở con đến trường xong mình chạy thẳng ra Trung Tâm Sài Gòn. Định ghé vào một quán cafe nào đó nhưng rồi lại không thích. Chạy một vòng mình quyết định đến ..hồ bơi Cung văn hóa Lao Động.
Tâm trạng vừa buồn, vừa căng thẳng, vừa bị áp lực ...chỉ còn cách là bơi . Nhưng lúc xếp đồ tắm theo thì nghĩ chỉ mang ...hờ theo vậy thôi , nên chẳng mang theo nón và kính bơi! Vậy là phải thuê! Xong xuôi vài bước đầu, tập vài động tác thể dục ngay tại phòng thay đồ ( trong đầu nghĩ lâu rồi không bơi, giờ leo xuống hồ không khéo lại chìm nghỉm vì bị chuột rút!!) .
Khi lên hồ bơi thì nắng đã lên cao ( chắc khoảng 9h). Nhưng vẫn còn nhiều người bơi, vài cô, cậu nhóc đang học bơi vì đang là thời gian nghỉ hè. Nhìn phía hồ dành cho người lớn thì cũng lác đác vài người. Mình chẳng đầu óc đâu quan sát nhiều nữa.
Động tác đầu tiên là làm quen lại với việc thở dưới nước. Rồi mình bơi , bơi và bơi. Được ....3 vòng thì mình đuối! Khi mình đu bờ hồ để thở thì cũng nhận ra vài người đang để ý đến mình. Chắc là có chút khác thường nhỉ? Một gương mặt trang điểm nhẹ ( cũng khá dễ coi) , mặc bộ bikini hoa văn vàng chóe , từ lúc xuống bơi chẳng để ý gì xung quanh, cứ bơi như điên!! Mặc kệ! Ai nhìn cũng mặc, nghĩ gì cũng mặc, bơi tiếp. Mình tiếp tục bơi mà không muốn ngừng lại. Bơi đến lả người như đang muốn trừng phạt chính mình!
Mình chưa thấy việc bơi có giúp mình giảm được những u uất khó nghĩ trong lòng không, có giúp mình cảm thấy giảm được áp lực cuộc sống đời thường không, nhưng ngay sau khi cảm thấy không còn sức để bơi nữa thì mình ...bò lên khỏi hồ. Và cảm giác đầu tiên là cặp đùi đuối muốn sụng! Xương bả vai đau nhứt lan đến ngực vì các cơ bắp đột ngột hoạt động quá sức!! Thật tồi tệ với cảm giác rời khỏi hồ bơi với thể xác ....suy kiệt thật sự!
Nhưng thật may là sau đó mình không cần phải về nhà mà vẫn có nơi để ngủ một giấc thật ngon! Dù có hơi chút bất tiện, nhưng cũng ...Cảm ơn!
Sunday, June 14, 2009
Saturday, June 13, 2009
Không dám đặt tên cho một sự mơ hồ.
Một buổi chiều...
Một vài suy nghĩ...bỗng trở nên mơ hồ. Đâu là sự thật?
Không thể gọi bằng tên cho một lời nói, cho một suy nghĩ, cho một cử chỉ. Bởi vì có một giới hạn không thể vượt qua, không thể lập lại.
Một bức tường kiên cố đã xây lên bằng đau thương, tủi nhục, bằng những tháng năm khắc khoải. Không thể xóa đi bởi một sự mơ hồ.
Đã có rất nhiều câu hỏi không lời giải đáp. Đã có nhiều niềm tin bị sụp đổ . Đã có những đớn đau đến tận cùng tuyệt vọng. Nay chúng không thể đánh tan bởi một sự mơ hồ.
Đâu mới là bản chất ?
Vấn đề ở nơi bản thân ta. Tự nhủ lòng, phải nghị lực hơn nữa.
Ps: Đừng đoán già đoán non. Không ai hiểu được đâu, đừng cố hiểu khi đọc mấy chữ này nhé!
Wednesday, June 10, 2009
Hai mẹ con cãi nhau nữa rồi
Hôm qua cô giáo của Ti mách với mẹ là con nói chuyện nhiều trong lớp. Khi học cũng nói chuyện, cô giáo kêu đọc chữ thì không chịu đọc. Kêu mãi thì con đọc vài lần rồi xoay qua bạn nói chuyện!! Khi ăn cũng nói chuyện. Và giờ ngủ cũng nói chuyện, nói chung, là con nói chuyện không ngơi nghỉ !!
Vì chuyện này mà tối qua hai mẹ con mình cãi nhau. Mẹ nói con đừng nói chuyện trong lớp nữa, cô sẽ phạt. Vậy mà con không chịu hiểu ý mẹ tí nào. Thiệt tình, con lớn rồi, mẹ bắt đầu phải mệt rồi đây. Dạo này hai mẹ con cãi nhau suốt.
Subscribe to:
Posts (Atom)








