Status
Monday, March 29, 2010
Thursday, March 25, 2010
Ôi!
Sunday, March 7, 2010
Nhớ con!
Từ ngày ra đây , trừ ngày đầu tiên ra thì công việc cứ dồn dập, hầu như không có nhiều thời gian để ...thở!! Điều đó cũng giúp mẹ vơi nỗi nhớ con! Nhưng cứ đêm về thì mẹ lại không thể nào ngăn được niềm khao khát ôm con vào lòng, hôn lên đôi môi của con, hít mùi da thịt con. Mẹ nhớ Ti lắm!
Chỉ mới ra HN có 6 ngày, mà đã chuyển đến 2 chổ ở. 3 ngày đầu tiên người ta cho mẹ ở nhà nghỉ , và giờ thì người ta thuê cho mẹ căn phòng mới trên lầu 4 sạch sẽ lắm. Nhưng tiện nghi thì không có gì. Nhưng chổ này cũng không phải là chổ ở lâu dài. Chỉ là ở tạm thời cho đến khi khu nhà ở dành cho nhân viên được xây xong!
Trước mắt là sau khoảng 15 ngày kể từ ngày khai trương, thì mọi việc sẽ đi vào ổn định. Lúc ấy mẹ sẽ dành nhiều thời gian tìm phòng phù hợp để rước Ti ra ở với mẹ.
Gởi Ti qua cho ba Ti mà mẹ không thể nào yên tâm được. Mẹ chỉ mong trong thời gian ngắn Ti ở với ba, ba ti sẽ không nhậu nhẹt , say xỉn . Và thời gian nào dành cho con thì ...đừng chăm sóc thêm mấy cô bồ của ba, ngược lại, nếu có hẹn hò với mấy cô bồ thì đừng bắt con phải lẽo đẽo theo sau! Nhưng ba Ti cũng đã nói thẳng với mẹ rằng ba ti không giống mẹ, ba không thể vì con mà hy sinh mọi thứ! Hic, mẹ hiểu điều đó chứ! Mà thật lòng mẹ đâu muốn ba ti phải hy sinh gì cho con đâu!! Chỉ là đừng để con phải sợ khi nhìn ba Ti say xỉn, mất sự kiểm soát bản thân. Và cảm giác lạc lõng khi ...ba ti....
Chỉ là thời gian ngắn thôi mà!! Khó vậy sao?? Ba ti mà đã như vậy , thì mẹ có thể kỳ vọng vào sự chăm sóc của ai khác được !!
Mẹ sẽ cố gắng hết sức để mang con ra ở với mẹ thì mẹ mới an tâm làm việc được!
PS: Cái nệm của hai mẹ con tui ngủ! Có gì thì đi hotel. Đừng "làm bậy" lên đó nhé!!
Saturday, February 27, 2010
Phải làm gì đây?
Chỉ còn 2 ngày nữa là mình phải đi Hà Nội để làm việc. Một công việc đúng chuyên môn cùng với mức lương khá , Một mức lương đủ để thực hiện ý nguyện của mình sau một năm, trước khi con gái mình vào lớp 1.
Vậy nhưng mình lại vô cùng băn khoăn. Mình nên làm thế nào là tốt nhất cho Ti đây? Nếu mang Ti theo thì chắc chắn mình không thể làm việc tốt, đồng thời cũng không chăm sóc con tốt được. Và tiện nghi sinh hoạt cũng sẽ thiếu thốn đối với Ti. Và quan trọng hơn là việc học và môi trường sống của Ti sẽ đảo lộn. Nếu đi học thì ti cũng sẽ bị cô lập ( nếu đúng như những gì mà con chị Quyên đã trải qua khi từ Bắc vào đây sống).
Nhưng nếu để Ti ở lại thì mình đã phạm vào điều đại kỵ mà mình không cho phép mình phạm phải , dù đó là lý do gì đi nữa.
Từ nhỏ con đã bên mình. Hơn ai hết mình hiểu tâm lý con và tính cách của con. Làm sao mình có thể để cho ai khác trông nom con được?
Gởi Ti qua cho ba Ti trông dùm ư? Mình đã suy nghĩ khá nhiều . Ba ti dù là Ba nhưng chưa thực sự làm ba một ngày nào cả. Ti chưa bao giờ "nặng" hơn bạn bè , hay bồ bịch của ba Ti thì làm sao mình yên tâm cho được? Mình thì không thích ba ti giữ Ti để rồi Ba Ti ỷ lại vào cô em gái, hay tệ hơn là ...mấy cô bồ của ba Ti !! Quan trọng hơn, thời gian qua mình luôn để con mình ấn tượng với một người ba chỉnh chu , mực thước. Nếu giờ Ti ở với Ba, mình không chắc con mình sẽ thế nào khi thỉnh thoảng Ba Ti say khướt , bét nhè, lăn kềnh ra đó? Mình không thích con mình vừa xa mẹ, lại còn phải ở trong tình cảnh ấy. ( Một mình mình nhận hậu quả của việc ba Ti say xỉn là đủ rồi!! Giá mà ba ti thấy được hình ảnh của mình lúc say nhỉ?)
Nếu nói rằng mình chăm sóc cho Ti thì là chuyện đương nhiên. Nhưng đúng hơn là chính Ti đã chăm sóc cho mình. Ti đã giúp mình luôn luôn phấn đấu và nghị lực. Giúp mình cân nhắc những gì nên làm và không nên làm, những gì nên nói và không. Và chính con gái đã giúp bản thân mình không đi sai đường. Mình luôn làm và sống để sau này không phải hổ thẹn với chính con của mình. Lúc này mình chẳng biết làm sao cho đúng cả!! Nhưng đây cũng là cơ hội tốt cho hai mẹ con mình có cuộc sống ổn định hơn sau này. Phải làm sao đây?!!
Nếu làm việc ở sài gòn thì mức lương 5,6 triệu/tháng thì cũng chỉ đủ chi phí cho cuộc sống hai mẹ con hàng tháng, chớ chẳng thể trông đợi gì nhiều về việc kinh doanh lại sau này! Mà nếu cuộc sống hai mẹ con mình tiếp diễn mãi như vậy thì ...không gì khủng khiếp cho bằng!!
Thật nan giải quá đi!

