Status

Một góc riêng của tôi !

Tuesday, June 23, 2009

Cố gắng lên con nhé.




Mẹ biết con sẽ thiệt thòi lắm, sẽ tủi buồn lắm, nhưng con hãy cố gắng 1 tháng thôi con nhé. Cho mẹ 1 tháng thôi, mẹ sẽ không để con phải chịu bất kỳ sự tổn hại nào nữa đâu. Ngay lúc này, mẹ đang dồn hết tất cả sự phẫn nộ và nghị lực của mình để thay đổi hiện trạng này. Mọi chuyện rồi sẽ ổn, hai mẹ con mình sẽ lại hạnh phúc. Cùng phấn đấu với mẹ , con nhé!

Saturday, June 20, 2009

Gởi gà con của mẹ.



Sáng nay, dù mẹ chậm chân không có mặt cạnh con nhưng mẹ vẫn đoán được chuyện gì đã xảy ra với con. Nhìn con tủi thân đứng sát vào gần thang máy và mếu máo khi thấy mẹ. Mẹ đau đứt ruột. Khi nghe con nói lại mẹ đã không thể ngăn được giọt nước mắt đừng rơi xuống. Nhưng điều mẹ chỉ có thể làm là ôm con mà thôi, me không thể nói điều gì, mẹ sợ sẽ làm con thêm tủi . Nhưng con gái à, dù con chỉ là đứa trẻ lên 3, dù con chưa thấu hiểu được tình người và tình đời, nhưng mẹ vẫn mong dù bây giờ , hay sao này , con phải biết một điều " Là người thông minh thì cũng phải nên biết nhẫn nhục và phụ trọng" . Đức tính đó sẽ giúp con rất nhiều. Nghị lực vượt qua khó khăn vẫn chưa đủ đâu con ạ. Và mẹ cũng đang phải trải qua điều này. Những điều mẹ đang trải qua cũng chính là động lực thúc đẩy mẹ nhanh chóng thành công. Mẹ có nhiều tham vọng, nhưng điều duy nhất lúc này mẹ muốn là mẹ con ta phải được bù đắp cho những gì của ngày hôm nay , và làm cho những người khác phải cúi đầu!


Chưa bao giờ mẹ lại có kế hoạch rõ ràng cho hai mẹ con mình như thời điểm này. Vì vậy con phải cố gắng thêm một thời gian nữa . Hôm nay mẹ sẽ mua cho con cái máy DVD để con không phải dành với em Bin nữa. Và con cũng có thể ngồi trong phòng xem phim hoạt hình mỗi khi mẹ chưa về kịp. Hai tháng sau hai mẹ con mình sẽ chuyển chổ ở , mẹ tin chắc con sẽ thích lắm. Yêu con rất nhiều.

Wednesday, June 17, 2009

Sự tự tin của mình không chỉ là lời nói!

Sẽ mãi mãi là một Mai Thanh kiêu hãnh, tự do, và tự trọng.


- Phải thành đạt năm 30 tuổi . ( Ai muốn hiểu từ thành đạt theo kiểu nào thì hiểu)
- Phải có nhà trước khi con gái vào lớp 1
- Phải ................( cái này không nói lớn được, vì lời nói ra rất dễ là mối gây họa cản trở việc đạt được thành công, "tụi nó" mà thấy được thì ...toi!)


Trừ khi không nói ra . Nếu đã nói ra lời thì phải thực hiện được, phải thành công! Nếu không, mình sẽ để mình chết rất .... khó coi đó!

Mình vốn dĩ là người sống không chút luật lệ. Nhưng riêng với việc đối xử với bản thân mình thì rất ....nguyên tắc đến mức tàn nhẫn! Vô tình luôn tạo áp lực cho chính mình! Nhưng mà....vậy đi, không khác được. Nếu mình không phải là mình thì ...mình sẽ không được gì cả, cũng không có gì cả! Chỉ là một kẻ bạc nhược, tẻ nhạt! Và cuộc đời cũng tẻ nhạt !

....Về già cũng chết .....tẻ nhạt!


Tuesday, June 16, 2009

Một ngày không bình thường





Sáng nay sửa soạn đồ đạc chở con đi học mà tâm trạng không vui nên mình nghĩ chắc sẽ đi đâu đó chớ không về nhà ngay. Thế là chuẩn bị ít đồ bỏ vào ba lô, laptop và ...bộ đồ bơi !


Chở con đến trường xong mình chạy thẳng ra Trung Tâm Sài Gòn. Định ghé vào một quán cafe nào đó nhưng rồi lại không thích. Chạy một vòng mình quyết định đến ..hồ bơi Cung văn hóa Lao Động.


Tâm trạng vừa buồn, vừa căng thẳng, vừa bị áp lực ...chỉ còn cách là bơi . Nhưng lúc xếp đồ tắm theo thì nghĩ chỉ mang ...hờ theo vậy thôi , nên chẳng mang theo nón và kính bơi! Vậy là phải thuê! Xong xuôi vài bước đầu, tập vài động tác thể dục ngay tại phòng thay đồ ( trong đầu nghĩ lâu rồi không bơi, giờ leo xuống hồ không khéo lại chìm nghỉm vì bị chuột rút!!) .


Khi lên hồ bơi thì nắng đã lên cao ( chắc khoảng 9h). Nhưng vẫn còn nhiều người bơi, vài cô, cậu nhóc đang học bơi vì đang là thời gian nghỉ hè. Nhìn phía hồ dành cho người lớn thì cũng lác đác vài người. Mình chẳng đầu óc đâu quan sát nhiều nữa.


Động tác đầu tiên là làm quen lại với việc thở dưới nước. Rồi mình bơi , bơi và bơi. Được ....3 vòng thì mình đuối! Khi mình đu bờ hồ để thở thì cũng nhận ra vài người đang để ý đến mình. Chắc là có chút khác thường nhỉ? Một gương mặt trang điểm nhẹ ( cũng khá dễ coi) , mặc bộ bikini hoa văn vàng chóe , từ lúc xuống bơi chẳng để ý gì xung quanh, cứ bơi như điên!! Mặc kệ! Ai nhìn cũng mặc, nghĩ gì cũng mặc, bơi tiếp. Mình tiếp tục bơi mà không muốn ngừng lại. Bơi đến lả người như đang muốn trừng phạt chính mình!


Mình chưa thấy việc bơi có giúp mình giảm được những u uất khó nghĩ trong lòng không, có giúp mình cảm thấy giảm được áp lực cuộc sống đời thường không, nhưng ngay sau khi cảm thấy không còn sức để bơi nữa thì mình ...bò lên khỏi hồ. Và cảm giác đầu tiên là cặp đùi đuối muốn sụng! Xương bả vai đau nhứt lan đến ngực vì các cơ bắp đột ngột hoạt động quá sức!! Thật tồi tệ với cảm giác rời khỏi hồ bơi với thể xác ....suy kiệt thật sự!


Nhưng thật may là sau đó mình không cần phải về nhà mà vẫn có nơi để ngủ một giấc thật ngon! Dù có hơi chút bất tiện, nhưng cũng ...Cảm ơn!