Status
Sunday, September 14, 2008
Vài dòng cho em, cô bé dễ thương.
Chị đã đọc vài dòng tản mạn của em. Chị đã hiểu em hơn. Em rất hiền hoà trong tâm sự của chính mình. Em ngây ngô trong cách nhìn cuộc sống. Và trước những gì em đột ngột .... nhìn thấy, chị cũng hình dung hình ảnh em với nhiều "dấu hỏi" tại sao, đúng, sai.....
Chắc chắn em không là duy nhất đang trải qua sự xáo động của tình cảm. Còn rất nhiều cô bé khác giống em. Nhưng, điều khác ở em với hàng số cô bé khác là em đã ....biết được những gì cần biết. Có thể chuyện em biết đó làm em khó nghĩ, làm em thất vọng. Nhưng , em đã thật sự trưởng thành hơn so với tình cảm của chính mình. Em đã biết mình nên làm gì. Điều đó rất ít người giàu kinh nghiệm sống hơn em là có thể làm được , cô bé ạ. Có rất nhiều người khi vừa "chớm" như em, họ cũng biết sự thật. Họ cũng đã thấy điều cần thấy. Nhưng họ tiếp tục .... không tránh. Thì sau này hậu quả xấu đến họ khó có thể đổ lỗi hoàn toàn cho người khác.
Chị rất thích cách mà em ví von " Nhưng giờ nó biết rồi, uhm, thì vậy, nó vẫn sẽ để trong lòng nó hình bóng đó như những gì nó vẫn nghĩ và người ta nghĩ, vẫn sẽ tôn trọng, vẫn sẽ biết ơn và dừng lại ngang đó. Cái rìa không mấy tốt đẹp của cái bóng, nó không vứt đi được nhưng nó cũng sẽ không nghĩ đến nữa. Cái rìa đó làm nó sợ quá nhưng nhìn lại cái bóng, nó lại thấy phần nào được an ủi. Nó ngốc thật! haha , thật khéo cô bé ạ. ![]()
Thật ra em dù còn rất trẻ, nhưng em đã trưởng thành rất nhiều trong suy nghĩ của mỉnh. Em biết tôn trọng bản thân mình và người khác. Như chị đã nói. Lý trí không ai bán bao giờ. Mà em đã tự tạo ra cho mình rồi. ![]()
Dù thế nào đi nữa, hãy luôn nhỉn cuộc sống tích cực em nhé. Và hãy chậm rãi tận hưởng những gì cuộc đời đem đến cho mình. Dù hụt hẫng, thất vọng, hạnh phúc, hay khổ đau đều có giá trị riêng. Những giá trị đó sẽ giúp cho những bước đi sau này của em nếu em biết cách tận dụng nó.
Chúc em vui.
Saturday, September 13, 2008
Thương cho con
Mẹ đã thầm nghĩ " thôi đừng bao giờ nghĩ về vấn đề này nữa" rồi sẽ quen thôi. Nhưng, làm sao được!
Sáng nay, con thức dậy , nhưng cứ im lặng không vui , nhưng cũng không khóc (vì sợ đi học) như mấy hôm trước. Cứ ngồi yên lặng cho mẹ chải đầu, thay đồ. Khi nghe mẹ kể lại sự tình , cô Nga bạn mẹ ôm con vào lòng mà xót xa " Sao Ti thảm quá vậy?" Mẹ đã quay mặt đi .....
Bên Nội ....chẳng còn lời gì để nói nữa. Nhưng bên Ngoại cũng đau không kém. Từ lúc con sanh ra đã không mấy lần gặp ông bà ngoại, và giờ ông bà ngoại đã có cu Bin ( con dì Hà) , con chẳng mấy lần được hỏi thăm .
Còn Ba Ti thì ..... mẹ cứ phải chứng kiến cảnh con gọi lúc ngủ ...mơ.
Nhưng lúc như thế này, mẹ chỉ biết nói " Xin lỗi con! "
Mà thôi, phải quên luôn mấy cái chuyện này. Đời còn nhiều điều khác tốt đẹp không kém. Giờ hai mẹ con mình có sống ở đâu , đi đâu cũng chẳng vướn bận ai nữa. Sáng mai mẹ với cô Nga dẫn con đi chích ngừa, và cho con với chị Yến , anh Bi đi chơi ngày Chủ Nhật. Tối làm babecure party nhỏ trên sân thượng và cả nhà mình có thể rước đèn ....ngắm trăng. Lạy trời tối mai không mưa cho con gái cưng chơi rước đèn .


