Status
Một góc riêng của tôi !
Tuesday, September 4, 2012
Friday, August 31, 2012
Monday, June 4, 2012
Thursday, March 15, 2012
Sunday, February 26, 2012
Cứ tưởng…
(Dân trí) - Trước cứ tưởng chết là hết, có bế tắc gì thì chỉ một cú nhảy lầu là xong. Giờ càng già càng sợ chết, dần hiểu ra, chết làm sao được khi mình còn bố mẹ, còn bạn bè, mình ra đi để lại buồn khổ cho họ thì có xứng không.
Lớn lên chút nữa có tình yêu, rồi lập gia đình, lại càng thêm ràng buộc. Đến lúc có con rất sợ chết, sợ con sẽ phải “liếm lá dọc đường” rồi nhận ra mình trở nên ham sống dù trong bất kể hoàn cảnh khắc nghiệt nào.

Ban đầu, cứ tưởng hợp nhãn người yêu, vừa lòng người ấy, hai người thương yêu, hòa hợp nhau là được, sau mới biết ý kiến, nhận định từ người thân của họ cũng góp phần vun vào hay bới ra không nhỏ.
Lúc chưa yêu và lúc mới cưới nghĩ vô cùng đơn giản, vợ chồng chẳng hợp thì chia tay sớm giải thoát cho nhau, nhưng rồi có con thì nhất quyết nắm chặt hôn nhân trong tay vì hoảng hốt nghĩ lại hình ảnh đứa cháu họ, bố mẹ ly dị, nó sống vất vưởng, chả ai dạy được, giờ có đánh chết nó cũng chả sợ.
Cứ tưởng có tiền sẽ mua được thức ăn ngon ngay, ai ngờ vẫn còn phải dành công sức mà nghiền ngẫm mấy cuốn sách, thực hành sau vài lần cháy khét mới được món ăn ưng ý.
Cứ tưởng vợ chồng là cái duyên trời se, sau mới biết vợ chồng không thể thiếu cái nợ, dứt được nợ thì có lẽ đã sang bên kia dốc cuộc đời.
Cứ ngỡ có con, mối quan hệ vợ chồng trở nên khăng khít hơn, mãi rồi cũng tỉnh ngộ cho rằng ai nghĩ thế thì thật ngây thơ, và công nhận quan điểm của đứa bạn sống với chồng gần một năm cho hiểu rõ tính nết hoàn cảnh, rồi mới quyết định có con không hề gàn dở tí nào. Đứa trẻ được sinh ra từ ông bố bà mẹ suy nghĩ chín chắn và có trách nhiệm với gia đình hẳn sẽ giảm phần nào rủi ro phải chứng kiến những đổ vỡ.
Ngỡ tưởng mình sống tốt, sống tử tế thì mọi người sẽ cư xử lại với mình như thế, giờ mới thấm câu ai đó nói: “Có thể bạn ăn chay nhưng không thể ngăn con bò húc vào bạn”.
Cứ tưởng ly hôn là hết, là đóng sầm lại tất cả mọi thứ, trải qua rồi mới hay, trong vài trường hợp nó sẽ mở ra một chân trời tự do mới và không đến nỗi quá bi đát.
Thế rồi sau đó lại tưởng bàn tay ta làm nên tất cả, tự mình sẽ nuôi dạy được con, chẳng cần đến ai chu cấp, mãi rồi mới hay vầng trăng khuyết sẽ mãi chẳng thể tròn, dù đầy đủ vật chất với tình cảm của mẹ luôn tràn ngập thì trong lòng con vẫn sẽ bị thiếu hụt gì đó...
Qua nhiều năm, cứ tưởng ta đã có lớn và có khôn, giờ mới biết, vẫn còn xanh và non lắm!
Bình Yên
Wednesday, February 15, 2012
My day.
......... Tối hôm nay nhà hàng khách vắng hơn thường lệ. Mỗi khu vực chỉ lác đác vài bàn. Phần lớn là khách lạ và đi cặp đôi. Cũng phải, những khách quen hay đến đây thì hôm nay sẽ dành cho gia đình, chớ không đến đây tán chuyện với bạn bè trong ngày Valentine này.
Và cũng khác hơn thường lệ, hôm nay em xong việc sớm, chậm rãi xem xét mọi thứ trước khi về. Cũng chậm chậm lái xe về nhà. Thật ra, em cũng không có gì phải vội! Em muốn đi một vòng đến mấy khu mua sắm nhộn nhịp, nhưng … lạnh quá, Hà Nội mùa đông lạnh quá!
Về đến nhà, bật đèn trong nhà, em đứng tần ngần một lúc! Mấy khi về sớm như vầy, dọn dẹp nhà vậy! Mọi thứ hàng ngày em để bừa bãi nay được về vị trí của nó, nhìn bộ tô đĩa em nấu mỳ tôm tối hôm trước vẫn chưa rửa làm em nhớ lại mấy ly rượu ngoại giao với Vụ phó vụ khoa học công nghệ đã làm em cồn cào ruột gan, 11h tối vẫn phải cố đi ra ngoài dưới trời lạnh để mua mỳ về ăn !
......
Trong nháy mắt, nhà em đã lại gọn gàng, thơm tho, Em nhìn thành quả của mình mà phấn khởi. ( Tử nhủ, kể từ ngày mai mình phải gọn gàng, ngăn nắp như vầy!)
Vẫn là thói quen hàng ngày, sau khi đã xong việc vệ sinh cá nhân là em bước lên giường quấn chăn ôm …máy tính! Sau khi ghé thăm các hộp thư thì em lần lượt mở các trang báo mạng. Trang báo nào cũng tràn ngập không khí Valentine, em chợt nhớ đến cái “iphone” bé con của mình! Xem nào, “mót” lại tin nhắn Valentine của mình xem! Hix, chẳng có tin nào có trọng lượng đủ cho “con tim ấm nồng “ cả! ……
Chán quá! Quấn chặt cái chăn thêm chút nữa, lạnh thật đó!
Em mang một chút tâm trạng trống vắng lang thang trên mạng. Lại một nữ tài danh trở thành huyền thoại. Whitney Houston, em tìm bài hát quen thuộc của bà, click …When You Believe sâu lắng vang lên… …
........
There can be miracles. When you believe (When you believe) Though hope is frail It's hard to kill Who know what miracle You can achieve (You can achieve) When you believe Somehow you will You will when you believe They don't always happen when you ask And it's easy to give in to your fear But when you're blinded by your pain Can't see you way safe through the rain Small but still resilient voice Says love is very near
……… Buồn quá! Sao hôm nay nghe bài này em thấy buồn quá nhỉ? Thôi, ngủ đi vậy! Nhìn đồng hồ, đã hết ngày 14/2 rồi. Ngày mới rồi!
Monday, October 31, 2011
Wednesday, October 12, 2011
Friday, September 30, 2011
THỜI GIAN -BÃO- NHẬT KÝ
Đồng hồ máy tính của mình đang nhảy ở 00:26'.
Lấy hai tay xoa đôi vai cho đỡ lạnh mà cảm giác chẳng khá hơn tí nào. Vậy mà mình không muốn vào nhà. Gió mạnh! Bão đêm nay sẽ vào.
Ngồi tựa vào tường hành lang , căn nhà nhỏ mini của mình trên tầng tư chung cư dường như đang hứng đầy gió. Gió thổi những hạt mưa vào chân, mưa lấm tấm trên màn hình máy tính. Mình vẫn không muốn rời đi.
Nhìn mông lung vào khoảng không trước mắt, thỉnh thoảng gió nổi lên , cây nghiêng nghiêng , lá cây xào xạc... .Tròng trành , mình lắng nghe.
- Đời người có như một cơn gió thổi thoáng qua ?
Chợt nhớ trên đường đi làm về tối nay. Mình và C Tuyết chạy xe song song .
Mình nói với chị : Chị à, mới ngày nào đi trên đường này chị tả cho em hương vị của Mùa Thu rằng "Em hãy cảm nhận sự se se lạnh, ngửi mùi hương thoang thoảng của Hoa Sữa, đó chính là Mùa Thu em ạ" Ây vậy mà đã giáp một năm rồi chị nhỉ?
Chị gật gù trả lời : Ừ. Nhanh quá em à.
Quả thật là vậy. Công việc hàng ngày xoay quanh mình được lắp đầy , che kín thời gian. Thời gian nghỉ buổi chiều hàng tuần mình vừa phủ thêm bằng 2 lớp học chuyên môn. Để rồi đêm đêm lại lấy cắp thêm thời gian của giấc ngủ! Vậy mà vẫn giật mình , thời gian trôi quá nhanh.
Mình thấy sợ hãi. Sợ hãi thời gian đã mất. Thời gian mất đi cũng có nghĩa là không thể tìm và lấy lại được. Cũng có nghĩa là mình đã bỏ mất những điều tốt đẹp mà mình nên làm trong thời gian đó.... Nhớ con cồn cào ruột gan!
Mình đã lỡ hẹn với con gần một năm. Thời gian đó nếu bên con chắc mình và con sẽ trải qua nhiều niềm vui đáng nhớ, nhiều hạnh phúc của yêu thương. Trong vòng xoáy thời gian cuộc đời mình đã mất một năm tốt đẹp bên con mà mình không thể nào lấy lại được.
Và có thể nửa năm nữa, Mình sẽ phải để thời gian trôi thêm không biết đến bao giờ , tiếp tục xa con khi con đi xa với Ba. Xa con không biết đến bao giờ! Mình đang và sẽ vẫn sống trong khao khát thương nhớ con. Con vẫn lớn lên thiếu vắng hơi ấm của mẹ! Thời gian trôi qua rồi, mình lại khóc tiếc những điều tốt đẹp bỏ lỡ. Day dứt một đời làm mẹ.
Gửi thiên thần của mẹ bài hát này , nhờ bài hát nói lên nỗi lòng của mẹ.
"Này con yêu ơi con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao. Hãy cứ đi mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân."
Dù lòng buồn và sợ , mình vẫn muốn con đi. Mình sao cũng được, miễn đó là tốt cho con.
"Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày
con phải đi xa mẹ. Bước chân vững vàng, khó khăn chẳng màng. Biển dâng trời cao
con vẫy vùng.
Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng mẹ chợt nhớ con vô bờ. Nhớ sao dáng hài. nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời.
này con yêu ơi con biết không? mẹ yêu con yêu con nhất đời. Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm mẹ vẫn vui.
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương. Mẹ nhờ mây mang trao đến con.Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an."
Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng mẹ chợt nhớ con vô bờ. Nhớ sao dáng hài. nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời.
này con yêu ơi con biết không? mẹ yêu con yêu con nhất đời. Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm mẹ vẫn vui.
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương. Mẹ nhờ mây mang trao đến con.Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an."
Thời gian đó, mình sẽ tiếp tục phủ lắp thời gian của mình bằng những những công việc xung quanh mình. Thời gian rồi sẽ trôi rất nhanh. Rồi một đời người như một con gió thổi qua!
Mình chấp nhận day dứt một đời làm mẹ! Mình lạnh, bão thật sự đã hiện diện bên mình.
Đồng hồ máy tính ở phút 02:18.
Wednesday, September 21, 2011
Saturday, September 17, 2011
Wednesday, August 31, 2011
Mẹ
Mẹ yêu dấu.
Khi con viết lên những dòng này là khi con đã 31 tuổi. Khi con đã là mẹ của một cô công chúa đáng yêu lanh lợi. Và cũng vì đã trở thành là một người Mẹ, con mới biết mình đã từng ích kỷ đong đo giữa tình yêu con dành cho Mẹ suốt thời gian qua.
Tuổi thơ con luôn có lý do để trách mẹ sao không yêu thương con như những chị em khác trong nhà, và cũng những lý do đó khắc sâu trong lòng đã làm nên khoảng cách khó lấp đầy giữa mẹ và con. Nhưng mẹ ơi, nay ở một nơi rất xa gia đình, không người thân. Con đã 31 tuổi. hàng ngày, vì đặc thù công việc, con phải tiếp xúc với hàng trăm người đủ thành phần.Từ quan chức đến thường dân, từ kẻ lắm tiền đến người lao động, căng thẳng trong công việc, bương chải với cuộc sống đời thường, để đến nay con giật mình nhận ra mình sắp có nếp nhăn trên khoé mắt, con sắp có nếp nhăn, vậy , Mẹ của con ....?
Còn nhớ, con xúc động nghẹn lời khi con gửi Mẹ tin nhắn đầu tiên giữa mẹ con ta với cái tin " Nhân ngày của Mẹ, con chúc mẹ sức khoẻ, hạnh phúc với tình yêu của ba và các con". Cho đến nay, con không biết Mẹ có nhận được tin nhắn của con không? Nhưng sau khi gửi Mẹ tin nhắn đó, con khóc mẹ à. Con khóc vì nhiều lý do và cảm xúc lẫn lộn. Nhưng lý do chính là con nhận ra mình bất hiếu, và vô tâm với mẹ rất nhiều.
Cả một thời tuổi trẻ con đã ích kỷ chỉ biết sống cho bản thân mình , nay con lại ích kỷ với cha mẹ khi trong đầu chỉ nghĩ và lo đến con gái của con. Nhưng mẹ à, tuy không không đủ sức mình lo cho mẹ, nhưng con sẽ không làm cho mẹ buồn nữa. Và mẹ hãy tin con, dù hôm nay con vẫn một mình, nhưng bước chân con đã thực sự vững vàng. Con đã học cách yêu thương chính mình và người khác. Con sẽ vươn lên trên chính cuộc đời mình. Mẹ hãy tin con , mẹ nhé.
Có muộn không khi con nói lời " Con yêu Mẹ". Mẹ đã mang con chín tháng 10 ngày trong bụng, mẹ cũng bế bồng khi còn còn nằm trong nôi. Và mẹ cũng yêu thương ,chăm sóc khi con ốm. Con cảm ơn mẹ nhiều lắm.
Đi khắp thế gian
Không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời
Không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông
Không đong đầy tình mẹ
mây trời lồng lộng
không phủ kín công cha
Tần tảo sớm hôm
Mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy
Cha che chở đời con
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không
Không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời
Không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông
Không đong đầy tình mẹ
mây trời lồng lộng
không phủ kín công cha
Tần tảo sớm hôm
Mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy
Cha che chở đời con
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không
Và với lòng bao dung của một người mẹ, mẹ hãy tha thứ cho con vì những sai lầm đã qua , mẹ nhé. Con hứa sẽ không để Mẹ lo lắng cho con nữa đâu.
Một lần nữa, con muốn nói rằng con yêu mẹ rất nhiều.
Con gái của mẹ.
Friday, July 8, 2011
Mẹ đã khóc!
Nhìn mấy tấm hình của con mẹ đã khóc. Con lớn quá! Bé Ti bé bỏng mà bế bồng trên tay ngày nào đã sắp vào lớp một rồi ư?
Càng cảm nhận rõ nét hơn thời gian trôi nhanh đến thế nào! Chẳng mấy chốc rồi con sẽ lớn , giang đôi cánh rộng và bay xa.
( Rồi cũng đến lúc mình nằm xuống 3 mét đất, buông tay!! hix)
Thế mới thấy quý thời gian khi bên nhau. Khi có thể chăm sóc, khi có thể nói lời yêu thương với những người thân yêu. Con ơi, nhìn con thế này, mẹ càng nôn nóng mau về với con. Mẹ muốn dìu dắt con từng nét chữ, hướng con đi từng bước trên đường đời. Nhớ con quá, con ơi!
Monday, June 20, 2011
Subscribe to:
Posts (Atom)
















